Mái hiên di động quận Thủ Đức

Làm mái hiên cố định tại Tp.HCM và Hà Nội có bán phụ kiện mái che di động tại quận Thủ Đức Tp.HCM với dòng bạt mái hiên đẹp

Bạt mái che di động quận Thủ Đức

Thi công các hạng mục mái bạt xếp di động quận Thủ Đức Tp.HCM cho khách có nhu cầu

Làm mái vòm bạt xếp ở quận Thủ Đức

Nhận thiết kế gia công các sản phẩm mái che xếp theo yêu cầu của đơn đặt hàng có mẫu sẵn

Hiển thị các bài đăng có nhãn Confide. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Confide. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Sáu, 25 tháng 9, 2015

Phát hiện vợ ngoại tình với bạn học cấp 3

By With Không có nhận xét nào:
Hôm đó về tôi thấy trong túi vợ có kẹo cao su, bình thường không bao giờ cô ấy dùng.

Tôi 32 tuổi, vợ bằng tuổi, là bạn học từ thời cấp ba, cuộc sống vợ chồng nói chung cơ bản. Tôi là kỹ sư, làm việc tại một công ty liên doanh nước ngoài, vợ là kế toán của một công ty tư nhân, con nếp tẻ đều có, ngoan ngoãn và đáng yêu. Với bạn bè thì vợ chồng chúng tôi không phải hoàn hảo nhưng từ trước đến giờ vẫn được coi là hạnh phúc.

Một năm gần đây, những biến cố liên tục đến với gia đình tôi và nỗi đau vợ ngoại tình mà tôi vừa mới phát hiện là một vết thương khó có thể lành trong hoàn cảnh hiện tại. Vợ chồng tôi cưới nhau năm được 7 năm trong đó 5 năm tôi đi làm xa, một tuần về một lần. Vợ vất vả phải ở nhà thuê, cùng thời điểm này 2 con của tôi ra đời, tôi thấu hiểu được sự vất vả và hy sinh của vợ.

Vợ tôi không quá xinh đẹp so với tôi (bạn bè và mọi người vẫn nhận xét thế) nhưng là một người tháo vát, thông minh, tự tin, dễ thương, nhìn chung là tương đối hoàn hảo trong công việc, cuộc sống gia đình. Nói về tôi, trong 5 năm đi làm xa không tránh khỏi cám dỗ, có thể một phần tôi làm mất lòng tin nơi vợ. Tôi thương vợ vất vả, không bao giờ có suy nghĩ làm mất đi hạnh phúc mình đang có vì thế đều biết dừng lại khi sự việc chưa đi quá xa.

Khi 2 con đủ biết để nhận ra sự vắng nhà của tôi, thì tôi quyết tâm thay đổi công việc, muốn gần gũi chăm sóc vợ con. Chuyển việc là một vấn đề không đơn giản nhất là đối với ngành nghề tôi đã học, nhờ sự quyết tâm và chút may mắn tôi đã làm được điều này. Một năm gần đây nhà tôi có biến cố, mẹ từ một người khỏe mạnh, sau bao nhiêu năm chăm con, chăm cháu, vừa về hưu thì bị bệnh nặng, bác sĩ nói bà bị bệnh mãn tính và phải sống chung với bệnh. Bệnh mẹ tôi không tự sinh hoạt cá nhân được nên lúc nào cũng phải có người bên cạnh, tôi và anh trai vì điều kiện công việc và gia đình nhỏ cũng chỉ đỡ phần nào, còn việc chăm sóc chính vẫn là bố tôi.

Lo nghĩ quá nhiều nên sau một thời gian bố trở nên trầm cảm và tâm thần, không ngủ, nói nhảm và không dám tiếp xúc với những người xung quanh. Thế là hai anh em tôi và sự giúp đỡ của anh em họ hàng đã cố gắng để chăm sóc cho bố mẹ, việc của mẹ không tự sinh hoạt vệ sinh cá nhân được nên tôi và anh trai phải giúp đỡ. Tôi không muốn nhờ vợ vì biết vợ vất vả, sức khỏe không tốt và dù sao không ai muốn làm việc này nên tôi cũng không đòi hỏi ở vợ.

Công việc của tôi nhìn chung cũng không quá áp lực nhưng do thời gian nghỉ quá nhiều nên ít nhiều cũng ảnh hưởng tới công việc. Có lúc tôi tưởng chừng sẽ nghỉ việc nhưng nghĩ về gia đình lại không thể, tôi hiểu điều gia đình cần và cũng không muốn cho vợ với gia đình biết. Tôi xác định bệnh của bố mẹ đến bước nào anh em tôi sẽ sắp xếp đến đấy. Thế mà một điều quá bất ngờ đã xảy ra, vợ tôi ngoại tình với một người bạn học cùng thời trung học (bạn của vợ chồng tôi).


Gần đây vợ thường xuyên trang điểm, quần áo, tóc tai, cả thẩm mỹ, điều này tôi rất mừng vì qua bao nhiêu năm chăm lo cho gia đình thì đây là thời điểm gần Tết chắc vợ muốn thay đổi. Một hôm tôi mượn điện thoại của vợ để cho con gái học tiếng Anh, tôi biết được một số điện thoại bị chặn (cả số đi động và số máy bàn) của một người bạn.

Gần đây xem tin tức hay vấn đề gì liên quan đến ngoại tình vợ đều đánh tiếng và ám chỉ tôi. Nhận thấy sự thay đổi của vợ nên bằng nhiều phương pháp tôi đã điều tra ra vấn đề. Tôi thấy vợ thường xuyên truy cập mạng để trao đổi với người đó, những lúc tôi ra ngoài, vào bệnh viện, hay buổi sáng khi đi làm, hầu như tất cả thời gian tôi đều thấy hai người đó online và thoát cùng thời điểm. Người đó ở rất xa nên tôi cũng chỉ nghĩ là bạn bè nói chuyện bình thường. Rồi vợ tôi có nghe các bài hát về tình yêu, về sự xa cách lứa đôi, không đến được với nhau.

Bỗng một ngày cả hai đều không online thời gian rất dài và bất thường, tôi tin chắc rằng hai người đã gặp nhau. Một người nghỉ làm (vì thấy có nhiều cuộc gọi nhỡ ở công ty vợ trong máy cô ấy), còn một người đi một đoạn đường rất xa 300km để gặp nhau. Hôm đó về tôi thấy trong túi vợ có kẹo cao su, bình thường không bao giờ cô ấy dùng, không tin vào điều xảy ra tôi đã kiểm tra quần của vợ thì quá bất ngờ với những dấu vết lạ còn sót lại. Tôi đã không ngủ trong một tuần để suy nghĩ có nên nói với vợ không vì không tin điều này xảy ra.

Ban đầu vợ tôi chối quanh co nhưng với những chứng cứ có được thì cô ấy đã nhận. Tôi trách vợ nhiều, có thể một phút giây yếu lòng mà cô ấy không làm chủ được nhưng đúng thời điểm này tôi khó có thể chấp nhận. Điều tôi cần thấy bây giờ là nhìn thấy sự thay đổi của vợ, tôi cố gắng bỏ qua nhưng vết thương này sẽ mãi còn. Sau cơn mưa trời lại sáng, cố gắng đương đầu, sóng gió đang đến với tôi. Mong các bạn chia sẻ cùng tôi.

Minh

Cơ sở cơ khí HƯNG THỊNH

- chuyên gia công , thi công lắp đặt mái che nắng mưa , mái xếp nhà hàng , quán cafe
- Hotline : O9O2.48.38.35
- Email : Lidota.com@gmail.com



Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Chồng chat sex với người phụ nữ hơn anh chục tuổi

By With Không có nhận xét nào:
Lời lẽ chat sex qua Facebook chỉ có vợ chồng mới nói như thế, nhưng chồng tôi và chị ta còn nói tục tĩu ghê hơn.

Tôi cảm thấy tim mình đau đớn khi biết chồng chat sex. Cả tuần nay Hà Nội lúc nào cũng nóng bức oi ả, nhiệt độ không hề thuyên giảm. Được ngày cuối tuần đỡ hơn, đón nhận cơn mưa lốc bất chợt mát mẻ cũng là lúc cơn bão tình của chồng tôi hiện lên trước mắt. Sự nóng bức trong lòng tôi lại sôi lên từ đây. Thật đau đớn khi vô tình tôi đọc được những dòng tâm sự online của chồng với một chị hơn anh đến chục tuổi. Họ nói chuyện với nhau hàng ngày, những dòng tâm sự mùi mẫn đến nỗi mỗi câu chữ có thể như những nhát dao đâm thấu tim tôi.

Lúc đó tôi không thể định thần ngay được, chỉ cảm thấy chân tay như bị tê liệt, lời lẽ chat sex qua Facebook chỉ có vợ chồng mới nói như thế, nhưng đây chồng tôi và chị đó còn nói tục tĩu, ghê hơn. Tôi thấy mình bị tổn thương đến nghẹn lòng vì người chồng mà bấy lâu nay mình yêu thương, gắn bó, chung chăn chung gối lại như này đây. Những lời hẹn hò vào nhà nghỉ của chồng tôi với chị đó, hẹn nhau mỗi khi rảnh là lao đến nhau, không biết xung quanh có sự tồn tại của người vợ này.

Tôi đã dành tình yêu của mình cho anh, không quản khó khăn đi làm vất vả, vì anh tôi đã chấp nhận bỏ qua những lần anh đánh đập bởi sự nóng giận, luôn nhường nhịn anh cho gia đình yên ấm. Hàng ngày anh cũng giúp đỡ vợ, không nề hà công việc gia đình, yêu thương, chăm sóc vợ chu đáo. Anh chưa đến 30 tuổi, tính cách khảng khái, rất nghiêm theo tác phong quân đội. Tôi chưa làm việc gì sai với gia đình nhà chồng, tự hỏi mình đã làm gì để anh đối xử như vậy? Phải chăng do chúng tôi cưới nhau gần một năm mà chưa có con? Tôi buồn tủi lắm khi chưa được làm mẹ, luôn khao khát, mong mỏi có đứa con sẽ là niềm hạnh phúc của hai vợ chồng. Có phải chăng ông trời chưa cho tôi gặp con sớm nên anh đã đi ngoại tình với một chị lớn tuổi đó?


Tôi hình thức cũng dễ nhìn theo mọi người đánh giá, gia đình khá, nghề nghiệp ổn định nhưng anh vẫn đi theo tiếng gọi tình ái là sao? Tôi quan điểm rõ ràng rằng chồng có quan hệ ngoài luồng cũng không bao giờ đánh ghen hay làm trò này nọ để mất mặt chồng. Tôi đã nói chuyện với anh, anh nhận lỗi, mong được tha thứ, đó chỉ là chém gió qua mạng, chưa gặp gỡ chị lần nào, chưa đi qua giới hạn với chị. Tính tôi vốn đa nghi, nghề nghiệp không cho phép tôi tin bất cứ ai nên làm sao tôi tin được nữa.

Tôi đã chụp toàn bộ câu chuyện anh nói với chị làm bằng chứng nên anh không thể chối cãi được. Tôi nghĩ đã là vợ chồng phải tôn trọng nhau, cùng nhau xây dựng, giữ gìn hạnh phúc nhưng dường như anh không coi trọng cuộc hôn nhân này. Tôi lấy chồng xa nhà, không có bố mẹ người thân ở bên cạnh mỗi khi gặp chuyện buồn, cảm thấy lạc lõng khi chồng lại làm cho tôi tổn thương và đau đớn như vậy.

Tôi từng tư vấn cho nhiều đôi đứng trên bờ vực ly hôn vì ngoại tình với tư cách là luật sư có cái nhìn khách quan, cảm thấy người ngoài cuộc nhìn xa và rộng hơn, đưa ra những lời khuyên đúng đắn nhất. Giờ bản thân lại rơi vào cảnh bị chồng phản bội, thật đau đớn, cảm thấy bế tắc.

Tôi sẽ làm gì, xử lý ra sao với người chồng mà bản thân yêu thương hết mực? Bỏ qua tất cả hay làm ầm lên cho bố mẹ chồng biết? Chồng tôi có tính sĩ diện, đặc biệt sợ ảnh hưởng đến công việc vì anh làm bên quân đội, có tính kỷ luật cao. Tôi cũng không muốn mình làm gì quá đáng vì không thích theo dõi hay bắt quả tang. Một khi anh đã muốn đi thì tôi níu kéo cũng không được. Tôi có nên cho anh cơ hội sửa sai lần đầu không? Mong anh chị em chia sẻ.

Thu

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Cách quan hệ tình dục khi vợ mang thai

By With Không có nhận xét nào:
Việc vợ mình đang mang thai khiến các ông chồng ngại ngùng chuyện chăn gối. Còn các nàng vì lo lắng cho con nên cũng chọn phương pháp “kiêng cữ” tuyệt đối trong thời gian này.Vậy, các tư thế quan hệ khi mang thai nào là chuẩn xác nhất?

Liệu rằng chuyện bầu bí gây ảnh hưởng đến hạnh phúc gối chăn?!

Theo lời khuyên của các bác sĩ phụ sản, tình dục trong lúc bầu bí vẫn đảm bảo an toàn cho bé yêu nếu như thực hiện nhẹ nhàng và đúng cách.
Bác sĩ cũng cho biết, thai nhi được bảo vệ tương đối an toàn nhờ nước ối, màng ối vững chắc và nút nhầy che kín cổ tử cung. Các động tác quan hệ cũng khó có thể chạm đến thai nhi. Do vậy, quan hệ tình dục có thể được xem như không gây hại đến bé yêu của bạn.

Một số cặp vợ chồng lo ngại rằng “chuyện ấy” sẽ dẫn đến sẩy thai, nhất là trong 3 tháng đầu thai kỳ. Thực chất, không có căn cứ nào chứng minh rõ ràng điều đó. Nguyên nhân sẩy thai sớm đa phần do rối loạn nhiễm sắc thể hoặc bất thường của thai kì thời gian đầu, hầu như không liên quan đến sinh hoạt của vợ chồng.

Các tư thế “gần gũi” an toàn dành cho bà bầu


1. Tư thế mặt đối mặt

Vị trí này không gây áp lực ở vùng bụng nhưng lại dễ dàng thể hiện tình cảm cùng nhau. Vợ và chồng nằm đối mặt nhau. Bạn có thể đặt chân lên người chồng hoặc để anh ấy nằm thấp hơn bạn một chút. Tư thế này khuyến cáo không nên dùng khi bà bầu đang ở giai đoạn cuối của thai kì vì nó gây chèn ép vùng bụng

2. Tư thế phía sau


Đây là tư thế yêu thích của đa số các ông chồng. Hơn nữa, tư thế quan hệ này không tác động vào phía trước vùng bụng.

Người vợ sẽ quỳ bằng cả 2 tay chân, người chồng ôm hông vợ để có điểm tựa và dễ dàng điều khiển theo nhịp
Với tư thế này, nếu bà bầu cảm thấy bụng mình khó nâng đỡ thì tốt nhất không thực hiện cách này vì gây mỏi lưng cho người nữ. Nhưng chung quy, tư thế này thích hợp với phụ nữ mang thai.

3. Tư thế song song

Tư thế này không những không gây ảnh hưởng vùng bụng mà còn tạo cảm giác thân mật cho người vợ.

Bạn sẽ nằm nghiêng theo dáng hình chữ C còn bạn đời sẽ ôm bạn và “thâm nhập” từ phía sau. Tư thế này không gây khoái cảm cao nhưng an toàn cho thai nhi cao.

4. Phụ nữ cưỡi ngựa

Chàng sẽ nằm thoải mái trên giường, tay nâng đỡ và âu yếm đùi của vợ. Bạn sẽ ngồi nhẹ ở phía trên để thực hiện động tác.
Tư thế này dễ xâm nhập sâu, nhưng dễ mệt vì phụ nữ là người sẽ chủ động. Song, việc ở phía trên “cậu bé” sẽ giúp các nàng kiểm soát và làm chủ độ sâu sự xâm nhập của chàng lẫn vùng bụng. Tuy nhiên, tư thế này không nên dùng khi đang ở những giai đoạn cuối của thai kì.

Những điểm lưu ý khi “yêu” lúc mang thai


1. Yêu bằng miệng

Nếu bạn quan hệ tình dục bằng miệng, đối tác của bạn không nên thổi không khí vào âm đạo của bạn vì nó gây tắt mạch khí, làm hại cho bà mẹ và thai nhi.

2. Không được “yêu” quá cuồng nhiệt, thực hiện các tư thế khó và trực tiếp tác động đến vùng bụng

3. Những tháng cuối của thai kì, các bà bầu không nên quan hệ vì vùng bụng to và nặng nề.

Hồng Nhung

Thứ Hai, 27 tháng 4, 2015

Có nên yêu người hơn mình gần hai chục tuổi

By With Không có nhận xét nào:
Anh ấy là một tiến sĩ - bác sĩ. Chúng em gặp nhau khi anh ấy chữa bệnh cho mẹ em. Với sự ủng hộ nhiệt tình của mẹ, chúng em qua lại với nhau.
Qua một thời gian tiếp xúc, em thấy anh ấy là một người tốt, không chỉ tốt với mẹ em mà cả với những bệnh nhân khác. Trong nhiều chuyện, anh thể hiện là một người bản lĩnh, sống có lý tưởng. Thực sự thì tình cảm từ phía em chưa thể gọi là yêu nhưng ngưỡng mộ thì có.

Có điều vấn đề là tuổi tác của em và anh chênh lệch quá lớn. Anh ấy đã 40 còn em mới 22. Em đang học năm cuối đại học, chưa có người yêu. Em vẫn muốn có một tình cảm với người hơn chừng 4-5 tuổi thôi và cũng chưa muốn lấy chồng sớm. Còn nếu phát triển tình cảm với anh thì chắc ngày đó không còn xa.

Về chuyện tình cảm của anh, anh bảo vẫn chưa trải qua mối tình nào. Lúc đầu em cũng không tin nhưng sau tìm hiểu thì em biết anh ấy nói thật. Em hỏi lý do, anh bảo chỉ muốn tìm một nửa thực sự của mình và chỉ có một tình yêu duy nhất thôi. Em thì nghĩ một phần do anh ấy kén chọn, phần do điều kiện tiếp xúc (anh ấy hai lần du học), phần do anh ấy chậm ổn định (lúc đầu anh học ngành khác, sau mới theo đuổi nghề y, đến tận 39 tuổi mới bắt đầu đi làm) nên có lẽ những người anh ấy yêu không yêu anh ấy, hoặc ngược lại.

Hiện tại em không biết làm thế nào. Mẹ em thì suốt ngày muốn anh làm rể quý của bà. Em muốn hỏi các anh chị trong trường hợp của em thì cần tìm hiểu những vấn đề gì nữa? Không biết có phải do anh chiều em không mà em không thấy tính cách khác biệt lắm, chỉ là đôi lúc thấy mình năng động còn anh "thế hệ cũ" quá thôi. Chuyện kinh tế thì em không quá quan trọng nhưng cũng để các anh chị biết thêm, anh ấy chưa có nhà nhưng có một công việc tốt, còn gia đình em thuộc gia đình cơ bản, bố mẹ làm công chức bình thường. Cảm ơn ý kiến của các anh chị ạ.

Hoa

Chồng ngoại tình với bạn của vợ

By With Không có nhận xét nào:
Cô ta vô liêm sỉ đến mức thỉnh thoảng nhắn tin cho tôi bảo cứ yên tâm công tác, hai bố con ở nhà mạnh khỏe, chồng tôi mà léng phéng với ai thì sẽ báo ngay.
Tôi từng là một người rất tự tin và mạnh mẽ. Vậy mà giờ phút này, tôi không còn một chút sức lực nào nữa, tôi không còn niềm tin vào cuộc sống. Thú thực tôi chỉ muốn đập phá tất cả và bỏ đi tất cả. Thế nhưng tôi không được phép làm như vậy vì tôi không chỉ có một mình, tôi còn con gái. Cháu đang nhí nhảnh vui đùa mà không hề biết rằng mẹ cháu đang như chết cả cõi lòng. Tôi bị phản bội, không chỉ chồng phản bội mà cả người bạn của tôi, những người tôi tin tưởng nhất đã bàn tính để lừa dối tôi.


Tôi đã có một gia đình thực sự hạnh phúc. Vợ chồng tôi có một cô con gái 7 tuổi, xinh xắn, ngoan ngoãn. Chồng tôi là người hiền lành, tốt bụng, yêu thương vợ con hết lòng. Mọi chuyện chắc sẽ cứ mãi như thế nếu như không có sự xuất hiện của người bạn mới. Tôi quen biết cô ta qua một người bạn thân của tôi. Lúc đó cô ta đang gặp khó khăn và cần sự giúp đỡ. Nói là bạn, nhưng cô ta kém tôi gần chục tuổi và rất ngoan. Tôi biết cả gia đình cô ta vì bố mẹ cô ta cũng đã đến nhà tôi nhờ chúng tôi giúp đỡ. Chúng tôi đã thực sự coi cô ta như em út trong nhà.

Tôi và chồng tôi đã giúp đỡ cô ta rất nhiều. Cô ta mang ơn vợ chồng tôi và cư xử rất đúng mực, đúng phép tắc. Mối quan hệ đó thực sự tốt đẹp và cũng đã được vài năm. Cô ta đã có người yêu và đang chờ người yêu đi công tác về là tổ chức đám cưới.

Mọi chuyện rắc rối xảy ra khi tôi đi công tác nước ngoài 3 tháng. Thời gian không dài. Tôi thực sự đã rất tin tưởng ở chồng mình. Tôi cũng tin tưởng ở tình bạn và mối quan hệ tốt đẹp đã có với cô ta. Mọi việc chắc vẫn sẽ bình thường nếu không có một ngày tôi phát hiện ra trong điện thoại của chồng có tin nhắn của cô ta gửi trong thời gian tôi đi vắng rằng “bỗng dưng thấy nhớ một người”. Tôi đã truy hỏi và chồng tôi thú nhận.

Chồng tôi nói trong thời gian tôi đi, nhà cửa vắng vẻ và rất buồn, thỉnh thoảng cô ta có đến đón con giúp chồng tôi và ở lại nấu cơm giúp hai bố con. Rồi việc gì xảy ra cũng đã xảy ra. Chồng tôi nói anh ấy sai rồi, đó chỉ là ham muốn nhất thời, là bản năng và do anh ấy đã quá buông thả bản thân. Chồng tôi cầu xin tôi tha thứ. Anh ấy không biết sao lại có thể làm điều tồi tệ đó được. Anh ấy yêu tôi và con, chưa bao giờ nghĩ sẽ đánh đổi gia đình vì bất kể điều gì. Lúc xảy ra chuyện, anh ấy đã rất hối hận, đã xin lỗi cô ta và mong cô ta bỏ qua. Anh cũng đã nói rõ với cô ta như vậy.

Tôi đã gọi cô ta đến hỏi chuyện. Cô ta lúc đầu còn chối, sau mới khóc lóc xin lỗi tôi. Cô ta cũng nói không muốn lừa dối tôi. Sự việc xảy ra là ngoài ý muốn. Cô ta đã chửi rủa chồng tôi rất nhiều, nhưng sau đó thấy chồng tôi hối hận, suy sụp, thì chính cô ta lại đến gặp chồng tôi nói rằng, cô ta thương chồng tôi chứ không giận. Cô ta cũng biết chồng tôi chỉ yêu tôi và con. Cô ta không yêu thương chồng tôi nhưng không biết ma quỷ dẫn đường thế nào mà lại làm như vậy.

Chính cô ta là người muốn tiếp tục mối quan hệ thoảng qua này như là một sự lấp chỗ trống cho cả hai, cho đến khi người yêu cô ta và tôi về sẽ chấm dứt. Và đó là cái cớ để hai người tiếp tục quan hệ với nhau suốt thời gian tôi đi vắng. Lúc đó, cô ta còn vô liêm sỉ đến mức thỉnh thoảng lại nhắn tin cho tôi, bảo tôi cứ yên tâm công tác, hai bố con ở nhà mạnh khỏe, chồng tôi mà léng phéng với ai thì sẽ báo với tôi ngay.

Giờ cô ta hối hận lắm và xin tôi tha thứ. Cô ta nói thực sự quý mến tôi như là người thân của mình và không bao giờ muốn làm tôi buồn. Cô ta không bao giờ muốn phá vỡ hạnh phúc gia đình tôi và xin tôi tha thứ cho cô ta và cho chồng tôi nữa. Chồng sắp cưới của cô ta đã về nước. Hai người đang chuẩn bị làm đám cưới. Cô ta cầu xin tôi đừng cho chồng cô ta biết. Đúng là có nằm mơ, tôi cũng không ngờ mọi việc xảy ra như thế này. Tôi đã không biết phải làm gì lúc đó nữa, tôi chỉ biết khóc và đuổi cô ta về.

Mấy ngày nay tôi không ăn, không ngủ được, tôi đang rất rối bời. Tôi phải làm gì bây giờ. Đau đớn, tủi nhục, thất vọng, đó là tất cả những gì tôi đang phải trải qua. Tôi hận chồng đã vì cái phù phiếm mà đánh đổi vợ con. Tôi hận bạn đã đánh cắp niềm tin và nghĩa tình tốt đẹp. Tôi hận mình đã quá chủ quan, quá tin vào người khác để đến mức đánh mất hạnh phúc gia đình. Tôi sợ cuộc đời này sao quá nhiều giả dối, giá trị đạo đức bị coi thường.

Trong đầu tôi giờ chỉ nghĩ đến hai từ ly hôn, nhưng còn con gái, cháu sẽ sống thế nào đây. Tôi muốn bảo vệ con, muốn con tôi có một cuộc sống hạnh phúc. Chồng có lỗi với tôi, nhưng anh ấy thực sự là người cha tốt nhất cho con tôi. Anh ấy cũng đã rất hối hận, rất xấu hổ với vợ con. Anh ây cầu xin tôi tha thứ, mong tôi cho anh ấy cơ hội để làm lại. Nhìn anh ấy bơ phờ mệt mỏi nhưng vẫn cố gắng chăm sóc con, tôi chỉ muốn khóc. Nhưng tôi cũng không thể tha thứ cho chồng tôi được, dù có suy nghĩ cách nào tôi cũng không thể hiểu tại sao một người hết lòng với vợ con như chồng tôi mà lại có thể làm điều tồi tệ đó. Tôi không biết phải làm gì nữa, xin các bạn hãy giúp tôi.

Bạn gái bỏ tôi đi yêu dân anh chị

By With Không có nhận xét nào:
Tôi năm nay 25 tuổi. Em kém tôi một tuổi. Chúng tôi yêu nhau tính đến nay đã hơn 5 năm và đã chung sống với nhau như vợ chồng.
Tôi đã từng mắc lỗi với em. Ngày đó, tôi rời thành phố và xa em để về quê thực tập. Thời gian đầu mới xa nhau, chúng tôi cãi vã rất nhiều. Tôi đã say nắng trước người con gái khác. Biết chuyện, em rất đau khổ và làm mọi cách để có lại tôi. Tôi cũng không muốn em đau khổ nên đã dành rất nhiều thời gian để suy nghĩ về tình cảm của mình. Cuối cùng, tôi cũng đưa ra được quyết định mà tôi không bao giờ hối hận: quay lại, cầu xin em tha thứ và xin một cơ hội xây dựng lòng tin trong em. Tôi đã thành công.

Thời gian thực tập hết, tôi trở lại Sài Gòn. Chúng tôi sống với nhau khá hạnh phúc. Sau đó không lâu, tôi lại phải rời xa em một lần nữa để về quê đi làm. Em tiếp tục bám Sài Gòn để học lên thạc sĩ. Cuộc sống cứ êm đềm trôi và thời gian là thử thách vô cùng lớn đối với chúng tôi.

Rồi em tốt nghiệp thạc sĩ. Tôi chuyển sang làm một công việc tốt hơn nhưng chúng tôi vẫn không được ở bên nhau. Em về quê sống với gia đình vì chưa có việc làm. Chúng tôi khoảng vài tuần thì hẹn gặp nhau vài ngày ở Sài Gòn. Chuyện sẽ chẳng có gì cho đến ngày 8/3 vừa rồi. Tôi như thường ngày, gọi điện thoại cho em. Em nói nhà hỏng wifi nên chỉ có thể gọi điện bình thường, không thể gọi facetime được.

Đêm đó, mẹ em gọi cho tôi, hỏi tôi có gặp em không vì em đã đi khỏi nhà gần một tuần rồi. Mẹ em cũng hỏi lần gần nhất tôi gặp em là khi nào, vì đợt Tết có người con trai khác chở em đi chơi về mà không phải là tôi. Tôi buồn và tức điên lên. Tôi gọi cho em nhưng em vẫn nói đang ở nhà. Tôi đòi gặp người nhà em thì em viện đủ lý do rồi cúp máy. Qua định vị điện thoại của em, tôi biết em không ở nhà. Tôi nhắn tin cho em nhưng em vẫn im lặng.

Tôi xin nghỉ phép để đi tìm em mặc dù tôi không biết bắt đầu từ đâu. Tôi tìm em trong vô vọng. Có lẽ tôi quá yêu em nên luỵ tình đến vậy. Khi em vô tình biết được tôi đang tìm, em gọi cho tôi và nói đừng tìm nữa, tìm không thấy đâu vì em đã thay đổi, em đã yêu người khác, đã chung sống với người ta rồi. Tôi như gục ngã hoàn toàn và tôi đã bỏ cuộc.

Qua tìm hiểu, tôi biết em đang yêu một người bạn cũ của em. Người này đã có một vợ, một con và đang ly thân với vợ hơn 6 tháng nay. Người này không có gì để có thể so sánh được với tôi. Đó là một tay cờ bạc, dân anh chị, không bằng cấp, không công việc đàng hoàng, thầu cá độ bóng đá và đang mắc một số nợ rất lớn. Thế nhưng em vẫn bất chấp và rời xa tôi. Có lẽ em đã yêu người đó quá nhanh, bởi chỉ có yêu, người ta mới có thể không quan tâm đến những chuyện đó.

Tôi cố dồn hết sức và tâm trí vào công việc, tập thể hình để quên em. Mặc dù không thể quên được nhưng tôi thấy mình ổn hơn. Đến hôm nay, sau gần hai tháng em bên người ta, tôi nhận được điện thoại của em. Em nói vẫn yêu và nhớ tôi, em muốn quay lại nhưng lại sợ tôi khổ. Em nói do ngày đó em mù quáng chỉ muốn chia tay tôi sớm để không làm tôi khổ nên mới nói là đã ăn nằm với người kia, chứ thật ra ngoài việc yêu người đó thì em vẫn chưa làm gì có lỗi với tôi. Trong thâm tâm tôi vẫn muốn quay lại với em. Tôi biết như vậy là tôi quá mềm yếu nhưng tôi yêu em quá nhiều nên đã đồng ý. Tôi muốn em dứt khoát với người đó nhưng em nói cần thời gian, vì người đó đang suy kiệt, cùng đường vì món nợ lớn. Quá nhiều bạn bè đã từ bỏ người đó rồi nên em chưa thể quay lưng với người đó được.

Tôi thấy em quá mâu thuẫn. Em mâu thuẫn từ sâu trong suy nghĩ. Em không xác định được mình thật sự yêu ai và cần làm gì. Tôi biết cuộc đời tôi, tương lai hạnh phúc gia đình tôi sau này là do quyết định của tôi ngày hôm nay. Mặc dù tôi cũng muốn em quay lại với tôi nhưng tôi cũng rất cần lời khuyên của mọi người, tôi nên làm gì thì tốt nhất.

Măng

Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2015

Chồng ngoại tình qua Facebook

By With Không có nhận xét nào:
Gần một tháng qua em sống trong mâu thuẫn, không biết mình nên làm gì trong hoàn cảnh này nữa.
Em từ nhỏ cho đến lớn sống trong sự bao bọc của gia đình. Cuộc sống của em vốn bình lặng. Tốt nghiệp đại học, em có một việc làm ổn định. Em gặp chồng, mối tình đầu quen nhau 5 năm rồi kết hôn đã gần 6 năm và có một con trai 3 tuổi. Nhìn gia đình em, ai cũng nghĩ là một gia đình hạnh phúc. Cả em, người trong cuộc, cũng nghĩ rằng mình đang rất hạnh phúc. Chồng em là mẫu người đàn ông của gia đình. Anh ấy yêu vợ thương con. Dù bận rộn nhưng lúc rảnh rỗi là anh không ngần ngại phụ giúp em trông con và san sẻ công việc nhà.

Cuộc sống êm đềm như vậy, cho đến một ngày chồng em gặp lại những người bạn học cùng phổ thông với anh. Nói đúng ra là chỉ liên lạc với nhau qua Facebook vì vợ chồng em ở nước ngoài, còn những người bạn thì đa phần là ở Việt Nam. Nhận ra được sự khác lạ của chồng qua cách nói chuyện, cài mật mã cho điện thoại (dù đó là mật mã chung của hai vợ chồng), em bắt đầu truy cập vào Facebook của anh. Trước đây, em chưa từng làm việc này do quá tin anh và tôn trọng sự riêng tư của anh. Em bắt đầu để ý đến nickname của một người con gái. Cô ta hình như theo dõi từng bài viết của chồng em, thích từng tấm hình của chồng em và có những lời bình luận mà em nghĩ chắc một người bạn bình thường sẽ không bình luận. Linh cảm của một người vợ, em đã nghĩ chắc có gì đó không ổn đang xảy ra giữa cô ta với chồng em.

Em đã nói chuyện với chồng nhưng vì không có bằng chứng nào cụ thể nên em chỉ có thể nói với anh là em tin anh biết nhận ra cái gì đúng, cái gì sai và cái gì là quan trọng để dừng lại việc anh đang làm. Em cũng kể anh nghe chuyện một người bạn vì đam mê với thế giới ảo mà vợ chồng đang làm thủ tục ly hôn. Nhìn phản ứng giật mình của chồng, em biết anh thật sự có vấn đề. Rồi ngày em có được bằng chứng trong tay cũng không xa lắm. Theo anh nói sau này là anh không muốn ảnh hưởng đến cuộc sống gia đình cả hai (cô ta cũng có chồng và 3 con) nên cả hai chỉ gởi tin nhắn cho nhau khi anh ở chỗ làm, nếu anh đã về nhà thì không liên lạc nữa.

Sáng hôm đó em lấy điện thoại của anh, anh nghĩ là em sẽ không thấy được gì. Chồng em là một người đơn giản. Rồi em đọc được những lời yêu thương, âu yếm của người con gái đó viết cho chồng em. Em không diễn tả được cảm giác của em lúc đó, chỉ biết rằng niềm tin của em đã bị sụp đổ hoàn toàn. Em vẫn chuẩn bị đi làm như mọi ngày. Trước khi bước ra khỏi nhà, em không quên nói với anh: "Em trả điện thoại lại cho anh, anh có tin nhắn. Anh đọc đi rồi suy nghĩ thật kỹ tình cảm của mình. Tối về em sẽ nói chuyện với anh. Nếu anh yêu cô ấy và thật sự muốn đến với cô ấy thì tối nay trả lời em, em sẽ làm đơn ly hôn để anh đi tìm hạnh phúc của mình".

Tối đó, anh trốn tránh không nói chuyện với em mà đi ngủ trước. Sau khi thu xếp mọi chuyện xong, cho con đi ngủ xong, chúng em nói chuyện. Anh nói thời gian qua em vô tâm với anh, từ khi có con em chỉ lo cho con, coi con là niềm vui sống nên anh tưởng là em không còn yêu anh nữa, anh cảm giác em sống với anh chỉ vì con. Anh cảm thấy mất phương hướng. Anh không còn nhận ra tình cảm của em nên khi có người con gái chủ động đến với anh, anh đã chấp nhận thứ nhất để coi em còn yêu anh không, thứ hai chỉ chơi cho vui thôi. Chứ một người ở Mỹ, một người ở Việt Nam thì quen nhau được gì. Nếu thật sự muốn ngoại tình thì thiếu gì người ở gần đây cho anh làm chuyện đó. Em đã tạm tin anh và những ngày sau đó tự xem xét lại bản thân mình.

Thật sự em cảm thấy mình có lỗi khi chỉ mải mê đón nhận tình yêu, sự chăm sóc, quan tâm từ anh mà quên đi anh cũng cần em yêu thương và chăm sóc. Em chấp nhận tha thứ cho anh, cho anh và cho cả bản thân mình một cơ hội để làm lại từ đầu. Em bắt đầu quan tâm anh nhiều hơn, gần gũi chia sẻ với anh nhiều hơn. Anh vui vẻ hẳn ra nhưng em biết hình như anh vẫn còn giấu em nhiều thứ lắm.

Hai tuần sau, một buổi tối sau khi dẫn con đi chơi về, em thấy anh viết gì đó trên Facebook của em, mở ra đọc thì đại khái anh nói là rất yêu hai mẹ con em, từ trước và sau này vẫn vậy. Anh có lỗi với hai mẹ con em nhưng từ nay sẽ không bao giờ để hai mẹ con em phải buồn nữa. Chưa kịp hỏi anh coi có chuyện gì xảy ra thì em nhận được một đường link vào Facebook lạ. Em bấm vào thì biết được đó là Facebook mà người con gái kia đã tạo ra để hai người vào đó nói chuyện. Mọi thứ đều riêng tư, người khác sẽ không thấy được chỉ khi nào chủ nhân tài khoản đó muốn cho thấy. Em vào thì thấy hình chồng em và người con gái ấy (chỉ là hình ghép vì họ ở xa nửa vòng trái đất, có gặp nhau bao giờ đâu), hình bó hoa mà theo cách em nghĩ là chồng em tặng nhân ngày lễ tình nhân, và một vài tin nhắn trêu ghẹo nhau lúc còn đi học. Chỉ vậy nhưng trái tim em đau điếng, đau không phải vì hình ảnh đó mà anh đã dối gạt em để tiếp tục mối quan hệ đó.

Em tránh không muốn nhìn mặt anh cả tuần sau đó, cuối cùng anh đã nói tất cả cho em nghe. Anh nói sau khi người con gái ấy tỏ tình, anh chấp nhận và họ nói chuyện với nhau. Cô gái ấy đã chủ động chat sex với anh và anh vẫn đáp lại (thời gian đó em ở nhà bên ngoại hai tuần). Cô ấy yêu cầu anh gởi những clip nói yêu cô ấy. Những tin nhắn yêu thương họ nhắn cho nhau, những clip nói anh yêu em, anh nhớ em, những tấm hình (hình bình thường thôi), những đoạn chat sex, một tấm hình anh gởi cho cô ấy khi anh cởi trần đều được cô ta lưu lại. Anh nói anh thật sự coi đây là trò chơi chứ không đặt tình cảm vào đó.

Anh nói trước khi em phát hiện anh đã muốn chấm dứt nhiều lần rồi. Khi em phát hiện ra lần đầu, anh nói chấm dứt, cô gái ấy đã chấp nhận. Một vài ngày sau cô ấy đòi quay lại và gửi lại cho anh những tin nhắn mà trước đó anh đã gửi cho cô ta. Vì sĩ diện, vì sợ cô ta sẽ đưa những hình ảnh, tin nhắn, chat sex cho thầy cô và bạn bè cũ xem, vì sợ em tổn thương khi xem và đọc được những tin nhắn đó nên anh phải làm theo mọi yêu cầu của cô ta. Anh vẫn phải nói lời ngon ngọt cho đến khi xóa được hết những tin nhắn đó. Anh nói ngày mà anh nhận được những tấm hình nude của cô ấy, anh biết anh dừng lại được rồi. Anh không lưu lại nhưng nếu cô ta uy hiếp anh, anh sẽ lấy chuyện những tấm hình nude ra để dọa cô ta và đó cũng là ngày anh viết cái status sám hối trên Facebook của em.

Em thật sự không biết phải làm như thế nào trong hoàn cảnh này. Tin chồng thì em không đủ can đảm để tin. Nhiều khi nhìn thấy anh sống trong mặc cảm tội lỗi, phải nhìn sắc mặt em để mà sống em cũng thấy xót xa lắm. Em biết bản thân em vẫn còn yêu anh lắm và cũng muốn giữ lại cho con một gia đình nhưng thật sự lòng tin của em đã bị tổn thương hoàn toàn rồi. Cho em lời khuyên với, em phải làm gì đây?

Chuyên

Chồng thay đổi hoàn toàn sau khi tôi phạm lỗi ngoại tình

By With Không có nhận xét nào:
Anh nói thương vợ rất nhiều nhưng tôi làm anh đau lắm nên giờ anh phải sống như thế, không quen người này thì cũng quen người khác thôi.

Vợ chồng tôi sống với nhau đến nay đã gần 5 năm và con trai gần 4 tuổi. Chồng tôi hiền lành, tử tế và có phần đẹp trai nhưng anh hay nhậu nhẹt, bạn bè và ít quan tâm tới suy nghĩ của tôi. Tôi hình thức không đến nỗi xấu nhưng đẹp thì cũng không, ít nói và sống khá tình cảm. Theo nhận xét của mọi người thì chúng tôi hạnh phúc. Chồng tôi cũng cảm nhận như thế nhưng tôi thì không. Có lẽ vì cảm nhận như vậy nên mới có sự việc của ngày hôm nay.

Chồng là người đàn ông thứ hai của tôi sau mối tình đầu tan vỡ. Khoảng thời gian quen anh, đôi lần chúng tôi giận hờn, cãi vã và có lần suýt chia tay vì tuổi chúng tôi không hợp nhau (tứ hành xung). Rồi mọi việc cũng qua và chúng tôi cưới sau hai năm yêu nhau. Lấy anh, tôi hy vọng về một gia đình hạnh phúc, về một người chồng chăm lo cho gia đình và nghĩ cho tương lai của chúng tôi mai sau.

Sau ngày cưới là chuỗi ngày anh đi nhậu. Ngày quen tôi, anh vẫn hay nhậu nhưng không nhiều như thế này. Mỗi ngày anh đi nhậu, tôi lại khóc, trách anh vì sao đối xử với tôi như vậy. Cả hai tự nguyện đến với nhau chứ có ai ép gì đâu mà anh lại bỏ mặc tôi. Gần 5 năm như thế, nước mắt tôi cứ thế mà rơi.

Bên cạnh đó là sự vô tâm của anh dành cho tôi. Nếu không đi nhậu thì về nhà anh lao đầu vào điện thoại và máy vi tính, có thể mất ăn mất ngủ vì nó. Tôi luôn ở đằng sau tất cả những thứ đó. Những lần tôi bệnh, anh cũng không hỏi xem tôi thế nào rồi, đỡ chưa hay uống thuốc chưa. Sinh nhật tôi, 14/2 hay 8/3 anh chẳng đả động gì tới, không hoa không quà thậm chí một tin nhắn, một lời chúc tinh thần cũng không. Tình yêu có thể thiếu lãng mạn nhưng đừng quá khô khan.

Trước và sau khi cưới, tôi luôn dành cho anh những tin nhắn hơi bị dài, chỉ mong anh hiểu tôi, tôi rất cần anh, cần sự quan tâm, chăm sóc, sẻ chia của anh. Tới bây giờ, anh vẫn không hiểu được điều đó. Tôi cũng chẳng hiểu được tình cảm anh dành cho tôi là gì nữa. Sẽ không có gì để nói nếu chỉ là câu chuyện trên.

Gần một năm về trước, tôi chuyển chỗ làm. Tại đây, tôi gặp và quen H. H không hơn chồng tôi điều gì, duy có một điều là sự quan tâm và tình cảm H dành cho tôi. Ban đầu đối với tôi, H cũng bình thường như những đồng nghiệp khác. Vào làm khoảng hơn hai tháng, tôi vô tình vướng phải vụ án của công ty. Sau vụ án này, vài người bị buộc thôi việc, chỉ mình tôi là vẫn còn làm. Sau đó là liên tiếp những chuyện không đâu cứ nhằm vào tôi. Tự nhủ rằng mình không làm gì sai thì không có gì phải sợ nhưng tôi rất mệt mỏi, chán nản và có lúc muốn xin nghỉ việc. H là người duy nhất thấy tôi khóc, cũng là người động viên, an ủi và cho tôi những lời khuyên về những việc đã xảy ra đó.

Mỗi lần đi làm, chúng tôi trò chuyện nhiều hơn, những tin nhắn cũng dày hơn. Có ai biết được rằng trong những lần nhắn tin đó, tôi luôn mong đó là những tin nhắn của chồng tôi chứ không phải H. H tạo cho tôi những niềm vui nho nhỏ trong công việc và cả cuộc sống. Chuyện gì đến cũng đến, chúng tôi thân thiết hơn sau vài tháng điện thoại và nhắn tin. Tôi không giải thích được đó là tình cảm gì, yêu thì chắc không rồi vì đâu ai yêu dễ như vậy nhưng mà các bạn ơi, tôi đã làm chuyện có lỗi với chồng tôi.

Tôi thân quen H hơn một tháng thì chồng tôi phát hiện vì tôi không xóa nhật ký cuộc gọi trong điện thoại. Phản ứng đầu tiên của anh là giận dữ và sau đó là đau khổ. Anh dằn vặt anh, vì anh hay nhậu thiếu quan tâm tới tôi nên mới để ra sự việc này. Anh nói tha thứ cho tôi tất cả và làm lại từ đầu. Anh bắt tôi phải nghỉ làm sau hôm phát hiện sự việc, buộc tôi bỏ sim đang sử dụng và bỏ luôn danh bạ của tôi nữa. Anh khóa luôn Facebook của tôi. Tôi vì muốn được anh tha thứ bỏ qua nên chấp nhận hết, dù đó là công việc tôi yêu thích, cái số điện thoại đã gắn bó với tôi hơn 10 năm rồi và Facebook với bao nhiêu bạn bè.

Tiếc rằng anh chỉ tha thứ cho tôi được nửa tháng. Trong nửa tháng đó, tôi mới cảm nhận được thế nào là hạnh phúc. Anh đi làm về, vợ chồng quấn quýt bên nhau, anh lo cho tôi từng ly từng tý, anh không nhậu nhẹt, tranh thủ thời gian ở bên tôi. Chúng tôi tâm sự cùng nhau mỗi đêm. Có những đêm thấy anh trằn trọc thao thức tôi ân hận vô cùng và ước giá đừng để xảy ra chuyện như vậy. Có lần thấy anh khóc, tôi đã nói với anh rằng “hay anh trả thù em đi”, Tôi không biết tôi nghĩ gì khi nói như vậy nhưng anh trả lời một câu khiến tôi rất yên lòng “Không lẽ ông ăn chả rồi bà ăn nem sao em. Rồi cuộc sống sau này mình ra sao đây”. Vì câu nói này của anh mà tôi rất là tin tưởng nơi anh.

Đời không như ta mong đợi, sau nửa tháng đó anh thay đổi hẳn. Anh lạnh nhạt với tôi, đi làm thì đi miết, nhậu nhẹt say sưa mà chẳng nói tôi tiếng nào. Rồi tôi phát hiện anh quen người đồng nghiệp ở cơ quan anh. Một lần vô tình tôi thấy tin nhắn của anh cho cô ấy: “Nói quen em là anh đâu có sợ gì đâu đó nhé”. Anh bất chấp hết. Tôi biết cô này lâu rồi, theo linh cảm của tôi, còn chồng tôi thì không thừa nhận đâu. Khi tôi sinh con, cô ấy và một chị đồng nghiệp vào viện thăm tôi. Ngay lúc đó, tôi đã cảm giác giữa cô ấy và chồng tôi có gì đó rồi vì cách nói chuyện của hai người rất khác. Những cây viết trong túi của chồng tôi đều có tên cô ấy (nhân viên văn phòng hay làm dấu để không bị mất viết). Khi tôi hỏi thì chồng nói sẵn tiện nên anh lấy viết thôi.

Ban đầu, khi tôi mới biết anh quen cô ấy, tôi khóc lóc van xin anh rất nhiều nhưng anh không quan tâm. Anh chỉ nói là anh thương tôi rất nhiều nhưng tôi làm anh đau lắm nên giờ anh phải sống như thế, không quen người này thì anh cũng quen người khác thôi. Anh muốn tôi phải trả giá cho những gì đã gây ra cho anh. Tôi năn nỉ anh từng đêm cho tới khi anh thông báo việc ngoại tình của tôi cho ba mẹ hai bên và anh thay đổi hoàn toàn. Anh hung hăng hơn, nổi giận nhiều hơn. Anh đánh tôi 4 lần, anh dùng những lời lẽ mà tôi không nghĩ nó thốt ra từ anh. Sau những lần anh sỉ vả và đánh tôi, tôi không năn nỉ anh nữa vì tôi muốn buông tay.

Ba mẹ chồng tôi biết chuyện, họ tha thứ cho tôi vì muốn con tôi sống bên ba mẹ của nó. Tôi cũng đã xin lỗi anh, ba mẹ hai bên và hứa sẽ không bao giờ lặp lại chuyện đó. Gia đình nhà chồng đối xử với tôi rất bình thường như chưa xảy ra chuyện gì hết. Còn anh, anh đổi cách xưng hô với tôi, anh kêu “mày, tao”, khi cần gì mới nói chuyện tới tôi còn không thì thôi. Thời gian anh đi làm bây giờ là từ sáng cho tới khuya, cả ngày nghỉ anh cũng đi luôn. Tôi biết thời gian làm việc của anh nên anh đi chơi lúc nào là tôi biết hết nhưng tôi chẳng làm gì.

Trước đây và bây giờ, tôi vẫn giữ cái quan điểm “nếu biết chồng có ai khác bên ngoài, tôi sẽ buông tay vì không muốn giữ những cái không thuộc về mình”. Tôi một mặt muốn ly dị với anh nhưng mặt khác lại không muốn mất anh vì còn con của tôi, bé còn quá nhỏ. Có điều anh đối xử với tôi như vậy thì thà anh bỏ vợ cho rồi để anh không phải khó chịu khi thấy tôi và tôi cũng khỏi suy nghĩ nhiều khi anh đi chơi với cô ấy. Thật sự là không có đường nào trở về cho tôi nữa sao?

Tiên

Sát ngày cưới, có người mang bầu đến bắt vạ hôn phu

By With Không có nhận xét nào:
Tôi năm nay 25 tuổi, anh ấy 29, yêu nhau được ba năm. Bố mẹ anh rất quý tôi. Anh cũng rất được lòng gia đình tôi vì tính cách chững chạc, trầm ổn.

Cả hai chúng tôi đều tốt nghiệp trường đại học danh tiếng và có công việc ổn định với mức thu nhập khá tốt so với bạn bè cùng trang lứa. Mọi người đều nói chúng tôi là một cặp đôi thật trọn vẹn. Tôi đã cảm thấy thật hạnh phúc và tưởng tượng ra tương lai thật tươi đẹp của hai đứa. Đầu năm nay, chúng tôi đã quyết định kết hôn. Sau lễ ăn hỏi, tôi dần dọn đồ sang nhà anh ấy. Trong những buổi bàn bạc chi tiết cho đám cưới đến tối muộn, tôi đã ngủ lại nhà anh ấy luôn. Trong những ngày ấy, chúng tôi đã quan hệ với nhau. Trước đấy dù yêu nhau đã lâu nhưng vì tôi chưa muốn nên anh đều tôn trọng và không đi quá giới hạn.


Chúng tôi chưa đăng ký kết hôn vì các cụ nói chưa đến ngày tốt. Hai bên chọn ngày đăng ký cho chúng tôi trước đám cưới vài ngày. Mọi thứ chưa kịp diễn ra thì tai họa ập đến. Một cô gái đến nhà anh và nói với bố mẹ anh là đã mang thai con của anh. Lúc ấy anh bận ra ngoài sắm đồ, chỉ có bố mẹ anh và tôi ở nhà. Tôi nghe xong xây xẩm mặt mày, vội gọi điện cho anh về. Anh về nhà, nghe cô ta nói thì tỏ ra bối rối. Tôi hỏi anh chuyện này là sao. Tôi còn nhớ rõ cô ta bảo: hôm ấy ra Tết, các sếp gặp nhau uống rượu mừng năm mới. Anh uống say rồi ngủ qua đêm ở nhà cô ta. Anh vẫn im lặng cho đến khi mẹ anh hỏi dồn mới trả lời đúng là có một hôm như thế thật, không ngờ ra cơ sự này. Anh xin lỗi tôi cuống quýt trong lúc tôi đờ đẫn cả ra.

Cô gái này cũng thật ghê gớm, không có chút ngượng ngùng nào mà cao giọng nói anh ấy phải chịu trách nhiệm với cô ta, không được phép cưới tôi nữa nếu không cô ta sẽ phá thai, giết con của anh. Mọi thứ cứ giáng xuống liên tiếp làm cho tất cả chúng tôi đều sững sờ cho đến lúc cô ta bỏ về. Tôi thậm chí còn không khóc nổi vì quá choáng váng.

Mấy ngày sau gia đình anh sang nhà tôi xin lỗi, nói hủy đám cưới. Mẹ anh cứ ôm tôi khóc, nói bà thấy rất xấu hổ và có lỗi với tôi nhưng khi dẫn cô ta đi khám, đếm tuần thai thì đúng ngày, là con của anh, là cháu của bà, mong tôi tha lỗi. Hơn một tuần tôi trốn biệt trong nhà, không dám đối mặt với sự thật kinh khủng. Tôi thương mẹ tôi, tôi là con gái rượu từ nhỏ được mẹ nâng niu, mẹ đau lòng cho tôi nhiều. Tôi biết tôi phải vực dậy, vì tôi, vì mẹ nữa. Mẹ an ủi tôi bảo may mà chưa đăng ký kết hôn, con còn trẻ, hãy bắt đầu cuộc sống mới và tìm hạnh phúc khác cho bản thân. Tôi quyết định xin nghỉ việc, tìm học bổng nước ngoài học thạc sĩ để phấn đấu cho sự nghiệp của bản thân và thay đổi môi trường hiện tại.

Lúc này tôi lại phát hiện ra mình có thai. Tôi hoàn toàn rã rời vì không biết nên xử lý ra sao. Anh ấy và cô gái kia rồi sẽ là một gia đình, cô gái kia khá ghê gớm nên giờ tôi không muốn có bất cứ một liên hệ nào với họ, nhưng con tôi sinh ra không có bố phải làm sao? Bạn thân tôi nói tôi sinh đứa bé ra rồi hình ảnh chuyện buồn quá khứ sẽ đeo bám tôi mãi, mọi kế hoạch vừa bắt đầu lại của tôi sẽ hủy bỏ hết. Tương lai nếu tôi yêu rồi kết hôn khi tìm được tình yêu mới cũng là chuyện bình thường, nhưng có thêm đứa con, nhìn nhận một cách thực tế sẽ gây chướng ngại cho những người muốn đến với tôi, lỡ dở cuộc đời.

Bạn tôi bảo việc gì phải khổ thế, vì một kẻ đã bạc tình với mình, sinh đứa con ra mà biết trước không cho nó được cuộc sống gia đình trọn vẹn thì thật tàn nhẫn. Tôi biết vậy nhưng cũng rất bối rồi, mang trong mình một sinh linh rồi từ bỏ nó thật không dễ dàng. Nhưng tôi hoàn toàn thấy mù mờ về những điều phía trước phải đối mặt khi giữ con lại. Tôi đang không biết phải quyết định sao cho phải.

Phương

Bất đồng sống chung - riêng, chúng tôi đành chia tay

By With Không có nhận xét nào:
Tôi đọc “Có nên ở riêng sau đám cưới” mà cứ ngỡ như tâm sự của mình. Tất cả giống nhau đến hơn 90%, anh ấy cũng tên Duy, chỉ khác người yêu tôi không phải là con trai duy nhất.

Khi tôi viết nên những lời này là lúc tôi và anh ấy đã chia tay nhau. Chia tay không phải vì đã hết yêu mà do bất đồng trong quan điểm sống cũng giống như câu chuyện của anh chị.

Chúng tôi quen nhau qua sự giới thiệu của một người bạn cách đây ba năm. Khi ấy, tôi là cô sinh viên năm cuối ở TP HCM còn anh đang học tại Hà Nội. Hai đứa cùng quê tại miền Trung. Khoảng cách địa lý chẳng làm chúng tôi lo ngại. Tình yêu cứ thế lớn dần lên. Anh là người chân thành, chu đáo, biết chăm lo cho người khác, sống rất tình cảm và hướng nội. Tôi là cô gái năng động, cởi mở, hướng ngoại và tự lập. Sự khác biệt trong tính cách khiến chúng tôi hấp dẫn trong mắt nhau thời gian đầu.

Dần dần tôi nhận ra sự khác biệt đó làm nảy sinh mâu thuẫn chứ không hề đơn giản như tôi từng nghĩ. Xin nói thêm, tôi là con gái nhưng nhược điểm là rất nóng tính, thích làm theo ý mình. Anh lại có chút gia trưởng nên muốn tôi làm gì cũng phải hỏi ý kiến anh, theo quyết định của anh. Bởi vậy, chúng tôi hay cãi nhau vì những chuyện nhỏ nhặt và anh luôn cho tôi là thiếu tôn trọng anh. Nhiều lần tôi đòi chia tay vì không thể chấp nhận sự trái ngược đó. Cứ mỗi lần tôi quyết tâm thì anh lại xuống nước khiến tôi mềm lòng. Anh nói tôi là con nít vì hễ cãi nhau lại đòi chia tay, tôi thấy mình cũng giống con nít thật. Tôi sợ cứ bất đồng thế này sau này sống với nhau không hợp. Dù vậy, chúng tôi vẫn bên nhau sau những lần cãi nhau…

Tốt nghiệp ra trường, tôi ở lại Sài Gòn làm việc. Hai đứa bắt đầu căng thẳng vì quyết định sẽ làm việc và sinh sống ở đâu (lúc đó anh chưa ra trường). Anh luôn muốn tôi về quê lập nghiệp, nhưng tôi không muốn vì lo sợ ở quê sẽ không có cơ hội phát triển. Căng thẳng ấy kéo dài gần một năm thì tôi chịu nhường bước, từ bỏ cuộc sống năng động ở thành phố để về quê thi công chức. Thời gian chưa tìm được việc, cuộc sống của tôi không mấy thoải mái. Mọi người dè bỉu, nói tôi khờ dại vì anh mà đánh đổi sự nghịêp. Gia đình anh có vẻ cũng không hài lòng với một người đang thất nghiệp như tôi. Vốn dĩ ngay từ đầu, gia đình anh cũng không thích tôi vì tôi chỉ cao 1,50 m và nhan sắc cũng bình thường.

Tôi bỏ mặc tất cả vì chính tôi phải chịu trách nhiệm cho cuộc sống của mình chứ không phải ai khác. Cuối cùng, tôi cũng được nhận vào làm ở công ty thuộc dạng lớn bậc nhất ở quê, đồng thời thi đỗ luôn cả công chức nhà nước. Mọi thứ nhẹ nhàng hơn với tôi và gia đình anh cũng vậy.

Lúc này anh sắp sửa ra trường. Anh và tôi bắt đầu vẽ ra viễn cảnh tương lai cho hai đứa. Mâu thuẫn lại tiếp tục nảy sinh, anh một mực đòi sống chung còn tôi thì không chịu. Không phải tôi sợ cực khổ khi chăm sóc cha mẹ anh mà tôi sợ tính tôi nóng sẽ làm phật ý gia đình chồng. Tôi sợ anh phải khó xử giữa tôi và mẹ anh nếu có xảy ra xích mích. Tôi nói với anh, tôi sẽ làm tròn trách nhiệm, không để gia đình anh thiếu thốn; nếu ốm đau tôi sẽ lo chu toàn. Anh không hiểu đuợc điều đó, anh nghĩ tôi ghét bỏ ba má anh nên không chịu sống chung. Tôi thật sự buồn vì yêu nhau lâu như vậy mà anh không thể hiểu con người tôi. Tôi không bắt anh lựa chọn - tôi hay ba mẹ anh, nhưng tôi có quyền chọn cách ra đi để không tiếp tục đẩy mâu thuẫn lên đỉnh điểm dù biết sẽ rất khó để quên được anh - mối tình đầu và là người tôi yêu hơn tất cả.

Có thể một ngày nào đó, khi suy nghĩ lại tôi sẽ phải hối hận vì hôm nay không dám hi sinh để bảo vệ tình yêu. Tôi chấp nhận dù có dằn vặt suốt cả quãng đời còn lại; chấp nhận dù biết được rằng nếu một mai tôi nhìn thấy anh đi bên người con gái khác, tôi sẽ đau đớn như thế nào.

Tôi có thể đánh đổi sự nghịêp và hoài bão của tôi để theo anh ấy về quê nhưng làm theo ý anh ấy - sống chung với gia đình thì tôi không thể. Tôi phải bảo vệ hạnh phúc của mình và đảm bảo cuộc sống cho các con tôi sau này. Tôi không muốn chúng phải chứng kiến cảnh cơm không lành, canh không ngọt vì những bất đồng giữa hai thế hệ. Chúng ta và ba mẹ cách nhau đến cả ba thập kỷ. Trong ngần ấy thời gian, có biết bao thay đổi về tư tưởng quan điểm, liệu có dung hoà được mọi thứ không?

Không thể nói ai đúng ai sai vì lựa chọn này là của tôi, do tôi. Tôi không đủ sự hi sinh vì anh ấy nên chỉ biết chúc anh ấy tìm thấy hạnh phúc đích thực của đời mình - người có thể vì anh ấy mà hy sinh nhiều hơn tôi.

Lúc này đây, tôi thật sự rất hụt hẫng và cảm thấy trống rỗng, nhưng tôi tin, tôi đủ mạnh mẽ để vượt qua.

“V.y cua Duy”

Tôi sẽ chia tay dù còn yêu thương em

By With Không có nhận xét nào:
Tôi đã tự hỏi nhiều lần: "Nếu quay lại lần đầu gặp cô, liệu tôi sẽ làm gì?" Chắc chắn, tôi vẫn sẽ lục tung cả công ty lên để tìm bằng được số điện thoại của cô bé...

Hồi đó, sau khi có được số điện thoại của cô bé, tôi đã suy nghĩ nhiều và đắn đo. Cô bé khá xinh và dịu dàng. Tôi đã từng có vợ và hai con nhỏ. Tôi quyết định là sẽ liều một lần, tới đâu tính tới đó... Chúng tôi đã yêu nhau. Tất cả như một giấc mơ. Tình yêu mà chúng tôi dành cho nhau rất đẹp, rất nhiều những kỷ niệm vui vẻ và hạnh phúc bên nhau. Tôi hơn cô bé 7 tuổi.

Đã gần 8 tháng chúng tôi quấn quít với nhau như hình với bóng, nhưng chỉ khi rời khỏi công ty. Chúng tôi quyết định giữ kín vì tôi không muốn mọi người trong công ty biết rằng em, một cô bé xinh xắn lại đi yêu một người đã từng có gia đình và con nhỏ, thậm chí rất xí trai. Tôi đến nhà cô bé chơi thường xuyên hơn, mọi người cũng thân thiết với tôi như người nhà.

Một ngày người yêu cũ của cô bé muốn quay lại. Chàng trai này lúc trước chia tay cô bé và về quê sống, 5 tháng sau đòi nối lại. Vấn đề của tôi bắt đầu từ đây, cô bé lưỡng lự giữa tôi và người cũ. Cuối cùng, cô bé chọn quay lại với người cũ và xin lỗi tôi. Cô bé nói thương tôi nhưng ngần ngại bước tiếp khi tôi còn hai đứa con nhỏ. Cô quay lại với người cũ dù biết rằng đường đi không suôn sẻ. Cô thừa nhận tôi hơn người cũ về mọi mặt nhưng nếu cô không quay lại, không biết anh ta sẽ sống ra sao. Cô cảm thấy tội nghiệp và xót xa khi nhìn anh ta buồn và thất vọng.

Tất cả như sụp đổ trước mắt. Tôi vẫn cố gắng níu kéo, vẫn gặp gỡ, vẫn đến nhà cô chơi. Tôi biết em vẫn còn yêu tôi nhiều lắm. Những cử chỉ thân mật, những nụ hôn nhẹ khi tôi đang ngủ... tôi nào tin được chúng tôi đang chia tay. Tôi cũng xác định rằng tôi chấp nhận chia tay em, vì muốn em hạnh phúc với người mà em đã chọn. Tôi còn tự nguyện tìm việc làm cho anh ta. Tôi làm việc này ngay cả khi người cũ dằn mặt tôi trước đó vì "dám" quen cô bé.

Gần đây nhất, khi đang đi làm chung đường, anh ta thấy chúng tôi nên đã có một hành động hết sức xấu: đánh tôi, ép xe cô bé vào lề đường để nói chuyện. Ngày hôm đó cô bé lại bị anh ta ép nghỉ làm giống lần trước đó. Riêng tôi, bảo vệ khu vực khuyên không nên ở lại, họ sẽ xử lý vụ việc. Sau lần này cô bé vẫn bỏ qua cho anh ta với lý do rằng: Bình thường anh ta không như vậy, do có người nói gì đó nên mới đánh tôi.


Tôi không đau vì bị đánh, mà đau vì em vẫn bênh vực cho người cũ. Em nói rằng em có lỗi với tôi nhiều lắm, nhiều lúc bên em mà tôi không cầm được nước mắt. Ở bên em nhưng tôi vẫn cảm thấy nhớ. Tôi nghĩ về em mọi lúc mọi nơi. Nhiều lần tôi bị ảo giác đánh lừa, khó nhận ra rằng đó không phải là em, tôi lại chìm vào những nỗi đau. Em nói rằng em sẽ giảm bớt tần suất gặp tôi, sẽ ít nói chuyện với tôi hơn, tôi sẽ quên được em.

Chuyện của tôi và em lại bắt đầu sang một trang mới. Nhân viên công ty biết về mối quan hệ của chúng tôi. Những người nhiều chuyện bắt đầu đồn thổi theo ý của họ. Thậm chí sếp của cô bé còn nhờ một người quen về nói với gia đình cô bé rằng chúng tôi đang quen nhau. Gia đình muốn cô bé chia tay với tôi, mặc dù họ biết tôi đối xử với cô bé và gia đình rất tốt. Tôi nói với cô bé tôi sẽ đến nhà giải thích, trình bày một lần về tất cả. Bởi vì nếu tôi âm thầm ra đi, không đến nhà thì tôi thật là một người thiếu trách nhiệm. Gặp chuyện thì trốn mất để em một mình bị gia đình trách móc. Tôi không thể nào để chuyện đó xảy ra được.

Tôi sẽ sắp xếp một ngày để đến nhà cô bé, sau đó ra đi. Tôi đã cố gắng nhiều. Tôi không thể cố gắng hơn được nữa. Chẳng lẽ tôi phải chấp nhận câu nói: "Tình chỉ đẹp khi còn dang dở"...

Qua tất cả những gì đã kể, tôi mong nhận được những comment của mọi người. Nhưng tôi biết rằng hầu hết các bạn sẽ khuyên tôi nên dừng lại...Và tôi sẽ dừng lại.

Minh

Cô ấy nói yêu chồng tôi

By With Không có nhận xét nào:
Tôi đang rất bế tắc, không biết nên làm gì, muốn tin chồng nhưng sợ chính anh và người thứ ba đang nói dối mình.

Tôi xây dựng gia đình được 9 năm và có một cô công chúa nhỏ chuẩn bị vào lớp một. Chồng tôi là người tốt, đẹp trai và có địa vị trong xã hội. Vợ chồng tôi sống với nhau tạm gọi là hạnh phúc. Cũng có lúc chúng tôi cãi nhau về chuyện này chuyện khác nhưng sau đó thì lại làm hòa.

Cách đây một tuần, tôi phát hiện anh đang chat với một cô gái. Thấy tôi, anh vội vàng cất điện thoại vào túi. Tôi không nói gì vì sợ anh phát hiện tôi đang nghi ngờ. Tôi giục anh cho con đi ngủ sớm và bảo anh đi ngủ. 11h đêm, tôi dậy xem điện thoại của anh. Anh đã xóa sạch các tin họ nhắn cho nhau. Tôi vào danh bạ, tìm tên cô gái đó và bắt đầu giả vờ chồng: “Anh buồn quá em ơi”. Cô ấy nhắn lại với những lời động viên an ủi đầy tình cảm yêu thương. Cô ấy không muốn nhìn thấy chồng tôi buồn. Cô ấy cũng nói chán chồng, rồi tâm sự về chồng cô ấy. Cô ấy nói yêu chồng tôi nhiều lắm, muốn được ở bên chồng tôi. Tôi cay đắng nghẹn ngào nhưng vẫn trò chuyện với cô ấy để tìm hiểu xem chồng tôi có yêu cô ấy không, hai người đã đến mức nào rồi.

Tôi nhắn: “Em có muốn ở bên anh mãi không, anh sẽ làm thủ tục chia tay với vợ nhanh chóng”. Cô ấy trả lời: “Anh bảo với em gia đình là quan trọng nhất, vậy anh bỏ chị ấy, chị ấy sẽ ra sao, em yêu anh và muốn anh hạnh phúc”. Tôi liền bảo: “Anh chỉ muốn sống với em, hôm nào mình gặp nhau nhé, anh nhớ em lắm rồi”. Cô ấy trả lời: “Vâng, em cũng nhớ anh, muốn ôm anh và ở trong vòng tay anh”. Tôi đau điếng người nhưng vẫn hỏi: “Em có nhớ địa điểm chúng ta hay đến không, hôm nào chúng ta lại ra đó nhé”. Cô ấy liền nói: “Địa điểm nào, em với anh đã đi xa bao giờ đâu”. Tôi biết mình hớ nên nói: “Sao em quên mau thế, yêu anh mà không nhớ địa chỉ chúng ta gặp nhau sao”. Cô ấy có vẻ thấy lạ nhưng vẫn trả lời: “Anh định nói về cơ quan cũ của chúng ta sao. Vâng thế hôm nào em và anh đi vào cơ quan cũ nhé, nhớ anh lắm, đã mấy năm rồi anh nhỉ”.

Đến đây, tôi thực sự choáng vì hóa ra người này là đồng nghiệp cũ của chồng tôi. Ngày trước, mọi người hay bảo tôi, ở cơ quan có người thích chồng tôi lắm. Tôi không nói gì, về chỉ cảnh báo chồng và mong chồng nghĩ đến gia đình thôi. Chồng luôn nói yêu gia đình, không bao giờ muốn gia đình tan nát, không bao giờ làm gì sai đâu. Tôi cũng yên tâm vì chồng tôi rất có trách nhiệm với gia đình và yêu con.

Hôm nay người này nói làm tôi đau xót. Tôi liền hỏi: “Thứ mấy em được nghỉ để chúng ta đi chơi”. Cô ấy trả lời: “Thứ bảy anh nhé”. Tôi liền nói: “Từ đây anh sẽ làm cho em hạnh phúc, sẽ chăm sóc bù đắp cho em”. Cô ấy liền nói: “Anh ơi em muốn nghe giọng anh quá, anh gọi cho em nhé, được không anh”. Tôi thoái thác gọi không tiện vì lúc đó đã 12h đêm. Cô ấy không chịu và bắt tôi phải gọi cô ấy. Lúc này tôi cũng muốn chồng biết chuyện nên đồng ý. Tôi chưa kịp gọi thì cô ấy đã gọi. Tôi lay chồng dậy và bảo chồng nghe điện thoại. Anh đang ngủ, không biết chuyện gì nhưng cũng cầm điện thoại, vừa nói xong câu alo thì anh tắt máy. Anh đã nhìn được tên cô ấy. Tôi và anh bắt đầu nói chuyện, anh một mực nói không có gì với cô ấy. Tôi hỏi cô ấy ở đâu, tên gì, nhưng anh không nói và bảo: “Anh không có gì, nếu em muốn biết thì tự đi tìm hiểu”. Anh khẳng định không làm gì có lỗi với tôi và không bao giờ phản bội vợ mình. Anh nói mấy hôm nữa kể cho tôi nghe, nhưng một tuần rồi vẫn im lặng.

Tôi không chờ đợi được nữa, đã tìm hiểu xem cô ấy là ai, ở đâu. Cô ấy làm cùng chồng tôi ở cơ quan cũ, có chồng và 2 con, cháu bé gửi cùng trường mẫu giáo với con gái tôi. Tôi đã tìm đến nhà cô ấy. Tôi rất muốn nói chuyện với chồng của cô ấy, nhưng không vào. Tôi về và nói với chồng: “Anh hãy nói cho em sự thật, nếu không em sẽ nói chuyện với bố mẹ”. Chồng vẫn bảo: “Anh không làm gì sai cả, anh yêu quý vợ con nên không làm gì có lỗi với em với con. Còn em muốn làm ầm ĩ lên thì tùy em, em không tin anh nữa thì thôi”.

Tôi thực sự giờ không biết phải làm sao, tôi rất muốn tin chồng nhưng những tin nhắn cô ấy nói yêu thương chồng tôi là sao, thực sự quan hệ họ là thế nào. Tôi không biết phải làm gì để tìm ra sự thật, có nên gặp cô ấy nói chuyện không?

Muốn tìm ra sự thật thì nên làm thế nào, tôi thực sự cần sự chia sẻ của mọi người. Tôi không muốn vợ chồng chia tay nhưng cũng không muốn sống với chồng nếu anh đã phản bội.

Thanh

Có nên bỏ công việc ổn định để tự làm ở nhà

By With Không có nhận xét nào:
Tôi là giáo viên tiếng Anh một trường quốc tế và một trung tâm ngoại ngữ, có bằng thạc sĩ phương pháp giảng dạy tiếng Anh và Ielts 8.0. Lương tháng khoảng 20 triệu.

Tôi biết một cô giáo chỉ học hết lớp 12 và có Ietls 7.0, mở lớp tại nhà dạy. Học sinh rất đông, từ sáng tới tối. Mẹ cô ấy nói một tháng cô ấy thu nhập ít nhất cũng 50 triệu đồng. Tôi đang định xin nghỉ việc và sẽ mở lớp tiếng Anh ở nhà.

Tôi cảm thấy công việc hiện nay của mình khá áp lực. Áp lực không đến từ học viên vì tôi rất yêu quý học trò. Những giờ lên lớp, tôi cảm thấy rất vui, học viên rất yêu quý tôi. Áp lực ở đây đến từ nhân viên và đồng nghiệp. Trường học mà như thâm cung nội chiến, đấu đá tranh giành rất mệt mỏi. Người này nói xấu người kia khiến tôi cảm thấy rất thất vọng. Tôi muốn tránh xa môi trường đó và tự khởi nghiệp.

Bạn bè tôi khuyên không nên làm thế vì tôi còn trẻ, nếu dạy ở nhà thì chỉ ru rú ở nhà không đi đâu. Thật sự tôi cũng không biết thế nào nữa. Đôi khi nghĩ nếu không đi đâu mà chỉ ở nhà dạy thì cũng nản. Đi làm tuy có đấu đá nhưng tôi có những đồng nghiệp thân thiết, có những buổi workshop để tăng kỹ năng giảng dạy, có bạn bè nước ngoài để luyện nói. Nếu nghỉ ở nhà thì sẽ không còn cơ hội phát triển nhưng bù lại kiếm nhiều tiền hơn. Tôi phân vân quá, xin các bạn giúp tôi.

Thứ Ba, 21 tháng 4, 2015

Chồng đi làm, vợ ở nhà chát chít với người yêu cũ

By With Không có nhận xét nào:
Tôi năm nay 27 tuổi, vợ kém chồng 2 tuổi. Chúng tôi quen nhau qua game online, kết hôn đã được 7 năm, biết và đi đến quan hệ với nhau chỉ mất 2 ngày.

Trước đó, tôi chưa quan hệ với bất kỳ ai dù chỉ là cái hôn. Vợ tôi thì từng trải qua ba người đàn ông rồi. Thời gian quen nhau cho đến lúc kết hôn được hai năm, tôi vẫn rất ham mê game online. Có lẽ cuộc đời tôi đã khác nếu không có game online. Tôi lấy vợ lúc còn đang học. Đi học, tôi vẫn có con gái theo đuổi nhưng tôi nói mình đã có vợ. Tôi rất tôn trọng vợ. Lấy nhau sớm, cô ấy đã thiệt thòi, tôi không thể làm gì có lỗi. Cuộc sống êm đềm đến lúc vợ tôi sinh con.

Có con, nhà thêm vui. Tôi bận đi học nhưng cũng không quên một tuần về thăm vợ ba lần. Mọi công việc chăm sóc đều do mẹ tôi một tay làm hết. Bà thật quá tốt, tôi ước sao vợ tôi được 1/10 của mẹ tôi. Mỗi lần về thăm nhà, tôi thi thoảng cũng chơi game cho vui nhưng không còn nhiều như ngày xưa nữa. Mọi việc cứ thế cho đến một ngày Facebook xuất hiện trong cuộc đời chúng tôi.

Các cụ có câu "tình cũ không rủ cũng đến" quả không sai. Chẳng hiểu sao vợ tôi và người yêu cũ liên lạc với nhau. Tôi vô tình biết được và hỏi thì cô ấy nói bạn bè thôi mà. Bạn bè kiểu gì mà phải khóa cửa trong để ngồi chát qua máy tính. Cái kim trong bọc lâu ngày tự lòi ra. Hôm đó tôi vô tình lên nhà không thấy vợ, mở máy lên thì nhìn thấy cuộc hội thoại đang nói dở. Nội dung dù xóa nhiều nhưng vẫn đại loại liên quan đến yêu nhau. Tôi điên như một con bò bị chọc tiết, chửi bới điên loạn vì niềm tin và tình yêu bị xúc phạm. Vì quá yêu rồi vợ cũng hứa lần sau không thế nữa nên tôi đành thôi.

Sau lần đó, tôi chán nản và bắt đầu chơi game lại. Đi làm về là tôi chơi game. Nhiều lúc tôi cũng thấy thương vợ, lại đưa vợ đi đâu đó hoặc mua món gì ngon cho vợ ăn. Thế nhưng, vợ tôi lại chát với người yêu cũ. Tôi không biết mình có phải đàn ông không khi không dứt khoát ly dị vợ. Tội cho đứa con và tôi còn yêu vợ nhiều nữa. Lần này tôi mạnh tay hơn, đuổi cô ấy ra khỏi nhà. Được ba hôm tôi lại gọi vợ về. Lần đuổi vợ đi đó có vẻ hiệu quả. Vợ tôi không còn như vậy nữa.

Tôi luôn nghĩ đàn ông là phải kiếm được tiền, phải nuôi được vợ con. Đó là phương châm sống của tôi. Tôi đi làm, thời điểm cách đây 6 năm lương tôi được hơn chục triệu. Chúng tôi ở chung với bố mẹ. Bố mẹ tôi có cửa hàng kinh doanh. Tôi nghĩ vợ ở nhà phụ giúp ông bà, cuộc sống vậy là hạnh phúc rồi.

Tuy nhiên, vợ tôi theo nhận xét của bố mẹ tôi là lười lắm, ngủ nướng, toàn phải gọi mới chịu dậy dọn hàng. Tôi hỏi vợ vì sao, cô ấy nói: "Em buồn ngủ lắm, mệt chết đi được ấy". Tôi đi làm suốt ngày, vợ ở nhà với ông bà. Đi làm mệt, về nhà tôi lại phải nghe bố mẹ nói về vợ, rồi lại nghe vợ nói về bố mẹ. Các cuộc cãi vã xảy ra liên tục trong gia đình. Vì muốn bảo vệ vợ, tôi cãi lại bố mẹ. Nghĩ lại, giờ tôi ân hận quá, khôn không đến trẻ. Tôi quyết định ra ngoài ở riêng.

Cuộc sống cứ vậy tiếp diễn. Dù tôi kiếm được tiền nhưng không để ra được đồng nào. Nhiều lúc tôi hỏi vợ tiêu gì hết nhiều thế, vợ nói mua nọ mua kia... Đến một ngày do làm việc quá sức, tôi bị bệnh phải nằm viện. Vợ tôi ở nhà lại chat chit với người yêu cũ. Lần này là một người khác. Người này kém vợ tôi một tuổi.

Nằm trong viện, tôi thầm khóc. Tôi cứ nghĩ chịu khó làm ăn để cho vợ ở nhà sung sướng, cho vợ một cuộc sống lo đủ là vợ mình sẽ hạnh phúc. Ai ngờ cơ sự lại thành ra thế này. Lần này tôi quyết định sẽ ly hôn. Tôi bán xe và đưa cho vợ 38 triệu. Lúc đó chúng tôi chưa làm thủ tục ly hôn. Cô ấy bế con đi. Một tháng cô ấy đi, tôi sống trong đau khổ như người mất hồn. Rồi cô ấy mang con về trả cho tôi và bỏ đi. Nhìn đứa con tội nghiệp, tôi ôm nó mà khóc, con có tội tình gì đâu. Trong thời gian đó, cô ta làm gì thì chắc mọi người cũng đã đoán ra nên tôi không kể nữa. Tôi biết mà vẫn cho qua, lại gọi vợ về một lần nữa.

Từ đó đến giờ tôi sống cuộc sống thế này đây. Đã 5 năm, tôi chịu đựng cái thòng lọng mà mình đã tự thắt vào cổ. Giận nhau một chút là cô ta lại lén lút chat chit. Giận nhau được một lúc, cô ta lại mang ảnh người yêu cũ ra xem. Cơm thì không chịu nấu, chồng hỏi không thèm trả lời. Tôi đáng bị khinh, đáng phải nhận được như vậy sao?

Tôi mới thành lập công ty, thiếu vốn nên phải vay bên ngoại. Bố mẹ tôi bây giờ không chịu giúp đỡ tôi do ngày xưa tôi vì vợ mà cãi lại ông bà. Ba hôm nay vợ chồng tôi giận nhau. Tôi vô tình thấy được đoạn chat dang dở chưa xóa được của vợ tôi với người yêu cũ. Giờ tôi cũng không biết phải làm sao nữa. Tình yêu với vợ gần như đã hết, nhưng không có khoản vay đó tôi sẽ không thể ký được hợp đồng, có điều cứ tiếp tục sống theo kiểu này chắc tôi cũng chết. Tôi biết thành công bao gồm cả gian khổ. Công sức bao năm tâm huyết, tôi dồn cả vào công ty này. Giờ tôi phải làm sao, mong mọi người cho tôi ý kiến . Tôi xin chân thành cảm ơn.

Trung

Tình yêu của anh sẽ giúp tôi vượt qua tất cả

By With Không có nhận xét nào:
Tôi là tác giả bài viết "Mẹ chồng bắt tôi phải giấu chồng chuyện có con". Sau khi bài đăng, tôi đã nhận được khá nhiều phản hồi góp ý của độc giả.

Có lẽ khi chia sẻ câu chuyện, còn nhiều yếu tố tôi chưa kể ra hết nên mọi người không hiểu, nói tôi nhu nhược hoặc thần kinh có vấn đề. Ai trong hoàn cảnh như tôi mới biết được câu chuyện ra sao, đáng sợ cỡ nào.

Như tôi đã chia sẻ, lúc đầu quen, anh giấu tôi về gia thế của anh. Khi biết sự thật, tôi cũng tự ái lắm, cũng suy nghĩ: “Tại sao anh lại giấu mình”. Tôi buồn và từng nghĩ sẽ không quen anh nữa, nhất là khi về nhà anh và cảm nhận được người mẹ chồng như vậy. Nhưng có lẽ sự chân thành và yêu thương của anh lớn đến mức khiến tôi bất chấp tất cả để được sống bên anh, dù là một ngày đi nữa. Ngày anh đi, tôi khóc hết nước mắt. Anh cũng muốn có con luôn. Khi sang Châu Âu, anh luôn gọi điện hỏi tôi có thấy gì lạ không. Tôi phải nói dối, anh hơi chút hụt hẫng, còn hứa khi về sẽ có.

Nhiều người nghĩ không biết tôi đánh đổi điều gì để che giấu chồng về chuyện có con với anh và mẹ chồng đuổi tôi ra khỏi nhà? Tôi chẳng nhận thứ gì từ bà, mà tôi làm vậy là vì cho chính gia đình tôi. Tôi không kể ra hết vì nhiều chuyện không tiện hoặc quá nhạy cảm. Tôi tin nếu chị em nào từng làm dâu nhà giàu mà mẹ chồng đay nghiến hay ghét bỏ sẽ hiểu vì sao tôi làm vậy. Trên hết, tôi cũng vì chồng tôi nữa. Anh đang ở xa lại từng dang dở chuyện học một lần rồi. Nghe được chuyện mẹ ghét bỏ tôi và đuổi tôi ra khỏi nhà khi mang thai, với tư cách của một người chồng, người sắp làm cha, liệu anh có thể yên tâm học?

Tôi không cao thượng nhưng biết nghĩ cho chồng. Tôi không trẻ con đến mức bắt anh về bằng được chỉ để phân giải, lựa chọn giữa mẹ và vợ. Đó là điều tối kỵ của đàn ông. Tôi không nói sẽ giấu chồng vĩnh viễn, chỉ giấu tạm thời cho anh yên tâm học hành. Có điều trong quá trình giấu, mẹ chồng luôn tạo áp lực cho tôi, luôn tìm mọi cách để hạ tôi xuống. Bà hù dọa tôi đủ điều, tôi bị stress và ít nhiều ảnh hưởng đến thai nhi. Vì thế bà càng chửi tôi, tôi càng khao khát có anh, dù đôi khi tôi mệt mỏi đến mức muốn kệ ra sao thì ra, kệ mẹ anh muốn gì, để tôi thoát ra khỏi cuộc sống ảm đạm không một ngày bình yên này. Khi tỉnh ngộ, nhớ anh từng vì tôi đấu tranh với mẹ như thế nào, cộng thêm con, tôi nghĩ sẽ không bao giờ buông tay anh ra trừ khi chính anh muốn điều đó.

Khi câu chuyện đăng được hơn một tuần, chị gái tôi và cô bạn thân nhất của tôi gửi cho anh link, bảo anh nên đọc để hiểu vấn đề. Tôi không biết tâm trạng của anh như thế nào lúc đó, chỉ cảm thấy mình nhẹ nhõm. Dù rất tin tưởng anh nhưng tôi vẫn cảm thấy lo sợ ghê gớm, nhất là khi anh biết hết nhưng vẫn không liên lạc với tôi, nhà tôi gọi anh cũng không bắt máy. Anh làm tôi cảm thấy thế giới này như sụp đổ. Mấy chị tôi nghĩ, với bản chất của anh, anh sẽ liên lạc với tôi ngay tức thì để hỏi cho rõ nhưng chẳng có gì ngoài sự im lặng đến đáng sợ. Tôi từng nghĩ duyên phận của mình chắc chỉ có vậy và tôi sẽ làm mẹ đơn thân đến cuối đời, chỉ sống vì con tôi thôi.

Tôi ra mộ ba, cầu nguyện thắp nhang cho ba. Nhìn di ảnh ba, tôi khóc nức nở với chị gái. Tôi không nghĩ cuộc sống của tôi lại bất hạnh đến vậy. Tôi thương ba mẹ và các chị vì tôi chẳng báo đáp được gì, giờ còn làm khổ cả nhà. Họ đã khổ sở bao phen vì tôi rồi, đã chịu nhục vì mẹ chồng tôi quá nhiều. Khi tôi và chị chuẩn bị về thì nhận được điện thoại của mẹ nói anh đang ở nhà tôi, hai đứa về gấp. Tôi nhớ rất rõ lúc đó là 16h50, tôi vui biết chừng nào vì ít nhất anh cũng không bỏ rơi mẹ con tôi. Tôi nhìn anh mà hạnh phúc đến ngập tràn, anh ôm tôi thể hiện rõ sự thương nhớ.

Đêm hôm đó tôi và anh nói chuyện rất nhiều, anh nói tôi không được giấu anh bất cứ điều gì về việc mẹ anh đã đối xử với tôi như thế nào, anh nói muốn nghe chi tiết. Anh nói với tôi, anh hiểu mẹ của mình và có anh ở đây rồi, tôi đừng sợ gì hết. Anh đã sắp xếp một tuần để về Việt Nam rồi sẽ quay lại trường. Anh sẽ không bỏ ngang để bốn tháng nữa về với mẹ con tôi luôn. Anh nói tôi không phải nghĩ gì hết, cứ giữ sức khỏe để sinh con. Dù như thế nào đi nữa, anh cũng không bỏ mẹ con tôi.

Anh từ sân bay về thẳng nhà tôi và không hề ghé qua nhà anh. Anh đưa tôi đi khám thai và rất hạnh phúc khi nhìn con qua hình ảnh siêu âm. Tôi vui vì cuộc đời tôi còn có anh, dù không biết anh sẽ nói chuyện và đối diện với mẹ anh như thế nào, tôi có lại được đón nhận không?

Mẹ và các chị tôi nói anh thương và không bỏ tôi là được rồi, không cần gì hết. Đúng vậy, tôi đâu có cần gì ngoài anh và con tôi bây giờ. Trước khi đi, anh dặn tôi đặt tên con như anh nói. Ngày nào anh cũng liên lạc, để hai mẹ con nói chuyện. Kệ khi anh về giải quyết chuyện mẹ anh, kệ mẹ anh có ghét tôi như thế nào, tôi đã có con với anh rồi, có anh và con, tôi sẽ vượt qua được tất cả.

Linh

Theo người tình sang Mỹ, ôm hận về Việt Nam

By With Không có nhận xét nào:
Đó là tâm trạng của tôi sau khi đã trải qua một cuộc tình điên rồ, cay đắng và hết sức ngu muội.
Tôi hiện là nhân viên kinh doanh, 28 tuổi, có một con trai chuẩn bị vào tiểu học. Tôi và chồng đã ly hôn vì người đàn ông ấy chỉ thích nhậu nhẹt, bê tha, không chịu làm việc, về nhà luôn tra tấn vợ con bằng những trận đòn không thương tiếc.

Sau khi chia tay, con trai ở với tôi. Vì tính chất công việc và thời gian không ổn định, tôi không thể chăm sóc cháu chu đáo nên phải tạm đưa cháu về ở với ông bà ngoại dưới quê. Hàng tháng, tôi gửi tiền về để bố mẹ nuôi cháu, còn chồng cũ của tôi thì mất dạng từ dạo ấy và cũng như trước đây, anh không có trách nhiệm gì với con cái.

Sau khi hôn nhân tan vỡ, tôi chỉ biết chúi đầu vào công việc để khỏa lấp nỗi buồn. Tình cờ một người bạn cũ liên lạc với tôi qua mạng xã hội, anh ta là người có trình độ, có ngoại hình và hiện làm tại một ngân hàng ở Mỹ. Chúng tôi từng có thời gian làm bạn trước khi anh qua Mỹ du học.

Bẵng đi nhiều năm mất liên lạc, sự quan tâm, hỏi han của anh đã chạm đến trái tim yếu mềm, luôn khao khát yêu thương của tôi. Sau một thời gian nói chuyện, anh nói hiện vẫn còn độc thân nên chúng tôi đồng ý “quen” nhau dù cách xa đến nửa vòng trái đất.

Tôi không giấu diếm anh chuyện đã từng ly hôn và có con riêng. Có lẽ sống ở nước ngoài đã lâu nên suy nghĩ của anh cũng thoáng hơn, anh nói rằng mình không câu nệ việc này. Tôi đã rất cảm động, thậm chí còn tin tưởng anh vô điều kiện.

Ban đầu, anh tỏ ra quan tâm tôi bằng những lời an ủi, động viên. Khi đã trở nên thân thiết, anh luôn đòi hỏi tôi gửi hình sex của tôi cho anh, những câu chuyện anh nói luôn liên quan đến chuyện làm tình, không còn những lời quan tâm, hỏi thăm tôi như trước. Vì quá u mê trước những lời ngon ngọt của người đàn ông ấy, tôi đã tự đưa mình vào bẫy của kẻ trăng hoa, giả tạo mà tôi tin rằng anh yêu tôi, cho dù anh ta chưa bao giờ có ý định tiến xa tới hôn nhân với tôi, cũng như tôi chưa bao giờ nhận được ở anh bất kỳ thứ gì.

Lúc ấy anh nói mình chưa thể về Việt Nam thăm tôi vì công việc bên ấy quá bận rộn. Vì thế, anh rủ rê tôi qua thăm anh bằng cách đi du lịch. Tôi đã chấp nhận đề nghị của anh, gom hết tiền bạc để đi Mỹ 10 ngày với hy vọng sẽ có cái kết tốt đẹp với anh.

Chuyến đi Mỹ ấy với tôi trở thành cơn ác mộng và thực sự điên rồ. Anh bố trí cho tôi ở một khách sạn ngoại ô thành phố. Ở Mỹ tận 10 ngày nhưng anh vịn mọi lý do để không dẫn tôi về nhà, gặp người thân gia đình anh. Thế nhưng sự ngọt ngào của người đàn ông ấy thực sự khiến tôi ngu muội không thể nhận ra mình đang bị lừa.

Tôi chỉ quanh quẩn ở khách sạn, phục vụ sự thỏa mãn dục vọng của anh. Anh đã ngon ngọt thuyết phục tôi cho anh quay clip những lần chúng tôi “vui vẻ” để giữ làm kỷ niệm, rằng anh sẽ xem mỗi khi nhớ tôi. Tôi đã mê muội đồng ý… Sau chuyến đi ấy khoảng hai tháng, tôi phát hiện mình có thai. Tôi nói chuyện này với anh, thế nhưng anh lại xem như không có chuyện gì, không có động thái chịu trách nhiệm và thậm chí còn thản nhiên hỏi tôi rằng liệu đó có chắc là con của anh không.

Anh nhẫn tâm nói rằng tôi có thể “ăn nằm” với anh thì cũng có thể làm điều đó với những người khác… Anh còn nói nếu tôi tiếp tục làm khó anh, anh sẽ tung những video sex của tôi lên mạng cho mọi người cùng biết. Lúc ấy tôi mới biết mình đã bị lừa một cách hoàn hảo.

Những lời anh đay nghiến, chà đạp nhân phẩm đã như những nhát dao đâm nát trái tim tôi. Chưa hết nguôi ngoai, giờ tôi còn biết một sự thật đắng lòng hơn. Khi đi khám thai, tôi mới biết được mình đã bị nhiễm căn bệnh thế kỷ. Điều đau đớn hơn là đứa con bé bỏng của tôi cũng đã bị lây HIV… Thủ phạm của mọi tội ác này không ai khác ngoài gã ăn chơi phụ bạc kia mà tôi quen tận trời Tây. Đó là hậu quả của những lần anh ăn chơi trác táng vô độ, để dẫn đến hậu quả cho những người như tôi.

Tết vừa rồi, tôi không dám về thăm quê vì sợ ba mẹ biết được sự thật đau lòng này. Tương lai còn quá dài phía trước với tuổi đời ngoài đôi mươi. Tôi chua chát trách mình chưa một ngày phụng dưỡng ba mẹ trọn vẹn. Chỉ còn vài tháng ngắn ngủi con tôi sẽ chào đời, tôi biết mình không thể bỏ con dù cha nó có là một kẻ tồi tệ, dù sự thật có đắng cay thế nào với mẹ con tôi.

Tôi biết, ai đọc câu chuyện này cũng mắng chửi tôi ngu ngốc, là người góp phần tạo nên hậu quả đắng cay, tôi biết và chấp nhận những lời lẽ ấy. Tuy nhiên, câu chuyện chưa dừng lại ở đó, sau đấy tôi được biết trước tôi cũng có vài cô gái ngu muội như vậy, cũng ôm hận như tôi khi trở về Việt Nam.

Tôi biết, một người đàn ông có ngoại hình, có trình độ, lại làm trong một ngân hàng ở Mỹ chắc chắn sẽ khiến nhiều cô gái mơ mộng, tin tưởng. Thế nhưng, đằng sau vẻ ngoài hào nhoáng và những lời lẽ ngon ngọt ấy lại là một gã "Đông Gioăng" chính hiệu, chuyên đi lừa những người phụ nữ nhẹ dạ, cả tin. Hơn nữa, hắn còn là kẻ gieo rắc “căn bệnh thế kỷ”.

Tôi viết bài này với mong ước rằng những người phụ nữ đang bị anh ta mê hoặc sẽ đọc được để kịp thời nhận ra sự thật, có sự lựa chọn đúng đắn cho chính mình, đừng để bản thân phải rơi vào hoàn cảnh bi đát như tôi. Mong các chị em hãy chọn người đàn ông quan tâm, yêu thương và tôn trọng mình thực sự, cũng đừng vội đánh mất đi phẩm giá của chính chúng ta.

My

Có nên ở riêng sau đám cưới

By With Không có nhận xét nào:
Mâu thuẫn giữa bố mẹ tôi và vợ sắp cưới chỉ xoay quanh chuyện ra ở riêng. Hai bên chưa xảy ra xung đột, nhưng tôi biết ai cũng muốn phía kia theo ý mình.

Bạn gái tôi là mẫu phụ nữ hiện đại, có học, thích độc lập. Cô ấy muốn sau khi cưới chúng tôi sống riêng. Cô ấy muốn làm chủ cuộc sống và các quyết định trong gia đình, không bị người lớn can thiệp quá nhiều, tránh mâu thuẫn nhà chồng - nàng dâu vì các khác biệt lối sống. Chưa có đủ tiền mua nhà, vì thế chúng tôi sẽ phải ở nhà thuê nếu ở riêng. Cô ấy nói khi nào đủ tiền sẽ mua nhà ở gần nhà bố mẹ tôi để tiện qua lại, rồi cô ấy cũng tìm mua nhà ở gần chúng tôi cho bố mẹ cô ấy luôn (nhà cô ấy chỉ có hai chị em gái). Trừ trường hợp bất đắc dĩ, cha mẹ ốm đau thì hai người chúng tôi sẽ không ở chung với bên nào cả.

Bố tôi là người gia trưởng, thích lối sống truyền thống, cho rằng phụ nữ đã lấy chồng thì phải theo nhà chồng. Ông đã yêu cầu chúng tôi sau khi kết hôn phải ở với bố mẹ vì chỉ có tôi là con trai. Bố tôi đã to tiếng, áp đặt, mắng tôi vì vợ mà bỏ bố mẹ, thậm chí muốn tôi hủy đám cưới để lấy người khác khiến tôi cũng rất áp lực. Nếu ở với bố mẹ tôi, chúng tôi sẽ tiết kiệm được một khoản tiền thuê nhà hàng tháng, đồng thời được ở cạnh và tiện chăm sóc bố mẹ.

Bố mẹ tôi và bạn gái có quan điểm sống rất khác nhau, chưa sống chung đã có mâu thuẫn thì khi sống cùng có thể tình trạng còn xấu hơn nữa. Nhiều lúc tôi cũng nghĩ giá như vợ sắp cưới là người truyền thống hơn thì tốt biết mấy, tôi sẽ không phải nghĩ về việc này.

Tuy vậy tôi không muốn chia tay hay hủy cưới. Chúng tôi đã yêu nhau mấy năm. Trước tôi, cô ấy chưa từng yêu ai. Ngoài cái tính độc lập, bướng bỉnh ra thì cô ấy là người rất giỏi giang và nhẹ nhàng. Chúng tôi có trình độ và cách nhìn cuộc sống tương đồng. Cô ấy có thể giúp đỡ tôi trong công việc và sau này hẳn cũng sẽ là người mẹ hiểu biết của con cái. Còn nếu để bố mẹ tôi sống một mình tôi cũng không thoải mái, rồi bố mẹ tôi biết đâu lại vì việc này mà không yêu quý vợ tôi. Thực sự tôi khó nghĩ quá.

Duy
| Blogger Templates
Scroll To Top